Bốn ci đi, về của Mẹ

 

V Si gn, mẹ c đứa con trai

Thm thằng ở Đồng Nai, thằng Sng B

Quảng Nam với miền Nam giằng chn Mẹ

Ở nơi nầy lại nhắc mi nơi kia

 

Về Quảng Nam mẹ thức giấc giữa khuya

Ng qua cửa trăng soi vườn chuối sứ

Bấm đốt ngn tay lầm thầm tnh thử

Mẹ trở về qu mấy thng mấy ngy

 

Nơi xm lng khng thiếu chu dắt tay

Người thn thuộc, bạn gi đồng nin tuế

Để thng cảm, mau tường cu chuyện kể

Quen giờ chợ đng, quen chuyến đo` ngang

 

Nhớ từng ngy giổ kỵ của họ hng

Thuộc cả chữ mộ bia người vin tịch

Sn trăng sng chu đi nghe cổ tch

(Lm như b mới rỏ chuyện đời xưa)

 

Miền Trung vo ma nắng, pha nam mưa

Chim tu h gọi c Chuồn cửa Đại

Xe lin tỉnh mẹ ln đường chuyến mới

Một ngy đm Đ Nẵng tới Si gn

 

Giỏ bnh gai, qu cho chu cho con

Nếp Trung Hạ, đường Đại Bường qu ngoại

Đựng nhiều bnh, tư trang chừa bớt lại

Ch tu bay, chỉ hạp với xe đo` (!)

 

Mẹ đến nơi nầy, nơi khc thầm lo

Quế Sơn ấm ngại, Đồng Xoi trở lạnh

Kề tuổi chn mươi, nhớ thương canh cnh

Đi phương trời khc biệt, tiết hn n

 

Dẫu mấy phương trời mẹ vẫn v con

Khng suy suyễn tnh qu nha`, tnh mẹ

Nối mi Si gn, Đồng Nai, Sng B

Với Quảng Nam thnh bốn ci đi về

 

Tường Linh

 

 

Chiều Mưa Ngồi Qun C Ph Bưu Điện

 

Mưa rơi mấy đợt mưa dầm

Lng ta hiu hắt mấy lần mưa qua

Xun về đời đ chia xa

Người ơi! Đừng hỏi qu nh ta đậu

 

BỖNG NHIN

 

Bỗng nhin ta nhớ Pleiku

Nhớ chiều Diệp Knh, nhớ đm Phượng Hong

Bỗng nhin ta nhớ tiếng đn

Tay ai mười ngn lướt ngang cung trầm

 

Trần Thế Phong