Việt Nam Niềm Nhớ

 

C người trong chng ta d la xa qu hương trn 28 năm, c người gần đy. dẫu xa cch lu năm hay chỉ mới đy thi, hnh ảnh qu hương chng ta vẫn cứ theo mi trong lng, mấy ai qun được. V niềm thương nổi nhớ ấy chắc sẽ cn theo chng ta mi. Dẫu sự bận rộn của cuộc sống hiện đại c lm thời gian quay nhanh hơn th c lc n phải chậm lại, để người Việt tha hương vo mỗi độ Xun về, nghe lng mnh lắng xuống v thả hồn về một nơi chốn rất xa, nhưng lại rất gần trong mỗi tri tim v tr tưởng của mỗi người.

 

Ni về niềm nhớ qu hương, giấy mực no kể ra cho xiết. No thuở ấu thơ trng ngng mẹ đi chợ về, no tuổi thư sinh tung tăng cắp sch đến trường, no thời thanh thiếu nin bắn bi đnh đo với bạn b, no thầy no c, no qun cc qun ch qun caf. Đ l chưa ni đến những ngy Tết v những ngy lễ hội khc ở miền qu. Kể sao cho hết những chuyện chăn tru, những buổi đ dế, những th vui ngy ma, những mi tranh ngho tỏa khi lam chiều, những ngọn đn dầu hắt hiu bn bn học. Thi, chng ta xin tạm nhưng nơi đy để cng dắt đưa nhau về nơi chốn tuy xa m gần ấy, về một thời xa xưa ấy, v để dạo một vng từ Nam ra Bắc. Trn con đường chng ta đi, ai c những kỷ niệm m đềm no xin hy cng nhau chia xẻ. Nếu ai chưa từng ở Việt Nam, xin mời theo chn chng ti. No, chng ta ln đường.

 

Từ Mũi C Mau, trước khi ra H Tin thăm miền ước mơ từng được ghi lại trong nhạc phẩm H Tin, chng ta hy gh qua Cần Thơ v xuống thăm Rạch Gi. Rời Miền Ty xui dng An Giang, qua dng Cửu Long, chng ta hy gh thăm Sa Đt, Mỹ Tho để được trng thấy từng đn co bay thẳng cnh dưới nh Nắng Đẹp Miền Nam như nhạc sĩ Lam Phương cớ lần no kể lại. Sau đ ln xe, chng ta chuẩn bị Gh Bến Si Gn để trng thấy tận mắt những g cố nhạc sị Văn Phụng đ ghi lại, v cũng để chim ngưỡng cảnh đẹp của Si Gn, thủ đ yu dấu nước Nam Việt Nam, như cố nhạc sị Y Vn đ ghi lại trong nhạc phẩm Si Gn. Khi mn đm bung xuống, thnh phố Si Gn nhộp nhịp dưới mun vn nh đn như Y Vn m tả tiếp theo trong Đm Đ Thị. Trước khi rời Si Gn, chng ta khng khỏi xao xuyến khi nghe những cu vọng cổ tuyệt vời văng vẳng đu đy hay những bi dn ca ru con ngọt ngo qua thanh m của những nhạc cụ cổ truyền độc đo. Chắc Phượng Lin đang cất giọng thanh tao qua vở tuồng Tuyệt Tnh Ca hay Ch Tm với ln hơi điệu nghe trong một mn giao duyn tn cổ. Hay qu cổ nhạc Việt Nam l một bộ mn nghệ thuật thật hiếm qu, v hơn thế nữa, cn được thể hiện qua nghệ thuật trnh diễn truyền cảm của Phượng Lin v Ch Tm. Chưa hết Trần Quang Hải v Bạch Yến cũng mang đến cho chng ta những ln điệu dn ca Nam Bộ v ba miền thể hiện bằng những giai điệu mượt m qua nt nhạc cổ truyền thật điu luyện.

 

 

Đi thm vi chục dặm về hướng Đng Nam, chng ta chợt nghe tiếng sng vỗ. Vũng Tu đy rồi! Người th tung tăng bi trước, kẻ th tnh tự bi sau. Chng ta hy ngồi lại bn qun nước dừa kia v tận hưởng khng kh trong lnh của biển cả trước khi tiếp tục cuộc hnh trnh ln vng cao nguyn đất lạnh Đ Lạt. Nơi ấy chắc sẽ nhắc nhở chng ta một thong xứ người. Tiếng thng reo vi vu bn dng thc Cam Ly hay bn hồ Than Thơ đang phơi mnh dưới bng hong hn. Thật l mộng mơ như lời nhạc phẩm Đ Lạt Hong Hn của Minh Kỳ v Dạ Cầm. Lắng nghe chiều xuống thnh phố mộng mơ...

 

 

Xổ dốc đi về hướng Đng, chng ta sẽ lạc vo rừng dừa, hay bị chận lại v dng nước mt của Suối Tin. Phan Rang! Nơi đy cũng nổi tiếng với mắm tm v nước mắm như Phan Thiết vậy. Lm sao chng ta qun nổi hương vị thuần ty qu hương qua những mn gia vị độc đo ny. Nơi đy cũng đ nu ko bước chn của cố nhiếp ảnh gia Cao Lĩnh để ngy nay chng ta cn c được những bức ảnh tuyệt vời của Mũi N, của Đồi Dương. Xui về hướng Bắc một t, chng ta sẽ thấy tu b tấp nập ra vo hải cảng Cam Ranh, một trong những hải cảng tn tuổi của thế giới.

 

By giờ, chng ta khng xa Nha Trang lắm. Dọc đường chng ta phải gh chợ Tn bnh để nghe lại những tiếng rao mời, để uống ly nước ma hoặc mua bịch đậu phụng luộc. Chưa kịp ăn xong, chng ta lại đến chợ Đầm Nha Trang. Đến đy, ngoi Hn Chồng, Cầu Bng, Thp Chm, chng ta khng thể khng gh thăm bi biển Nha Trang, nơi đ cho thnh phố miền biển ny ci danh hiệu nn thơ miền qu hương ct trắng. Đi dạo trn bi biển ny, dầu khng biết ht, chng ta cũng phải cất giọng để ngn nga nhạc phẩm Nha Trang của Minh Kỳ, hoặc Nha Trang Ngy Về của Phạm Duy.

 

Rời Nha Trang ln miền cao nguyn, chng ta sẽ gặp lại những đi chn nhuộm đất đỏ của người dn Ban M Thuột hay cc c gi m đỏ mi hồng của thị trấn miền ni Pleiku. Xuống gần vng biển, chng ta nếu khng thấy th cũng đ từng nghe cu chuyện cc c gi Bnh Định ma roi đi quyền. Dọc theo bờ biển, chng ta sẽ đặt chn đến Quảng Ngi, đến Đ Nẵng, cũng l một bến cảng tn tuổi nữa, với ni Ngũ Hnh Sơn tch động kỳ quan nhn ra biển cả. Ln đo Hải Vn, chng ta nn thở t xu, nhưng nhớ mở mắt để xem cảnh hng vĩ của Trường Sơn gặp Biển Đng. Xuống đo chng ta c nghe g khc khng? Giọng h Huế đang thnh tht trn dng sng Hương đấy, nơi c cầu Trng Tiền bắc qua, c cha Thin Mụ đứng bn, nơi mưa phn lất phất bay như chng ta vẫn nghe nhạc sĩ Minh Kỳ kể lại trong nhạc phẩm bất tử Mưa Trn Phố Huế.

 

Sau Quảng Trị, Quảng Bnh, chng ta bước qua sng Bến Hải, địa danh chia đi hai miền đất nước. Cng ta hy quay ngược bnh xe thời gian một phần tư thế kỷ. Trước năm 1954, nhiều người Việt tha hương đ một lần bỏ xứ ra đi. Họ đ mang theo những g? Trn tay họ chắc khng c g nhiều, thế nhưng trong tm tr họ chắc phải chất chứa nhiều hnh ảnh thật l đẹp như chng ta vẫn thường nghe qua những tnh khc Hướng Về H Nội của Hong Dương, Nỗi Lng Người Đi của Anh Bằng, Đường Về Miền Bắc của Đon Chuẩn...H Nội 36 phố phường chắc hẳn phải khc ngy xưa lắm. Hồ Ty, Hồ Gươm, by giờ ra sao? Cha Một Cột ngy nay như thế no? Sng hồng vẫn cn m thầm chảy ra Biển Đng để hội ngộ cng sng Hương v sng Cửu Long như trường ca Hội Ngộ Trng Dương của Phạm Đnh Chương chứ? Vịnh Hạ Long chắc vẫn đẹp huyền ảo như ngy no? Đi su vo vng rừng ni Lạng Sơn rồi ln Cao Bằng, Bn Cầu bin Giới by giờ biết c cn người đẹp T Chu lặng lẽ đứng soi bng bn dng nước lũ như lời kể của nhạc sĩ Phạm Duy? V sau cng, cu hỏi lớn nhất vẫn l Ải Nam Quan by giờ ra sao, Thc Bản Dốc ngy nay thế no?, v do đu, v ai m c sự dời đổi ngỡ ngng khiến lng người dn Việt phải đau xt?

 

Việt Nam Niềm Nhớ, đ chnh l những hồi ức về một đất nước mến yu, một qu hương tươi đẹp.

 

 

A Walk Through Vietnam

 

Some of us have left Vietnam for more than 28 years; some have been away more recently. Whether it is ancient or recent memory, who among us can forget Vietnam, or shut it out from our heart. That attachment probably will stay with us forever. Time may fly in modern life, but it has to slow down some time for us to collect ourselves and let our spirits wander back to that distant homeland, so far and yet so near to our hearts and souls.

 

We cannot write enough about the longing and affection for the places that we grew up. Times when we were toddlers waiting for our mothers to return from the open-market; times when we were children blissfully carrying our books to school; times we were teenagers just hanging-out with friends; our beloved teachers, our favorite eating stands and coffee shops; and those special festivities and holidays, especially New Years days, Tet. How can we recount fully memories of tending to water buffaloes, of playing with crickets, of the fun and adventures at harvest time, of the endearing thatch huts clouded in smoke of dusk, of studying by the flickering light of kerosene lamps. Well, let us stop here so that our minds can journey back to those places in olden times, so far and yet so near, in a tour of the country from South to North. Let us share our memories with each other along the journey. If you have not been to Vietnam, we invite you to come along in our journey.

 

From the southern tip of Ca Mau, let us stop by Ha Tien to visit this land of hope as recounted in the song Ha Tien. Ha Tien, means Water Goddess and is surrounded by towering limestone formations that support a network of spectacular caves and grottoes, many of which have become cave temples.

 

 

Crossing the An Giang river, we will go up the western provinces of the Mekong delta, stop by Bac Lieu to see group of cranes stretching their wings in flight under the Beautiful Southern Sunlight as described by composer Lam Phuong. Across the Mekong River, lets get on a bus and be ready to Stop By Saigon to see what the late composer Van Phung described, and to observe the sights of the Saigon metropolis like the late composer Y Van described in the song Oh Beautiful Saigon. At nightfall, Saigon is busting under countless points of light just as Y Van described in the song City Night. Before leaving Saigon, we shall take time to fill our senses with a bit of folk opera melodies echoing here and there. Could it be Miss Phuong Lien singing her sweet arias in The Farewell Song with Mr. Thanh Duoc. Hoe melodic! Traditional folks music is indeed an art of treasure.

 

 

Miles to the East, we suddenly hear the lapping sound of ocean waves. Here is Vung Tau! People are rushing about on the Front Beach, or quietly keeping each other company out on the Back Beach. Let us sit down by the coconut drink stand over there and take in all the fresh sea breeze we can before leaving for the cool of highland of DALat. up there, the scenery will probably remind of our present Northwest home. Hear the sound of rustling pine somewhere by Cam Lasy Fall or by Than Tho Lake in the shadow of the evening dusk. Enchanting! just as described in the song Dusk in Da Lat:Listen to the evening falling on the dreamy city...

 

 

Descending toward the East, we will certainly lose ourselves in coconut groves or come up against the cool stream of Suoi Tien. Phan Rang! The place that is as well known for fish and shrimp sauces as Phan Thiet. Just mentioning these two traditional and unique condiments triggers plenty of culinary memories. Phan Thiet also has seen the footsteps of the late photographer Cao Linh, who gave uc wonderous pictures of Mui Ne, of Doi Duong. A bit north, we can see ships and boats crowding Cam Ranh Bay, a well-known harbor in the world.

 

We are not that far from Nha Trang now. On the way there, we must stop by Tan Binh market to listen again to the chants, to drink a glass of sugarcane juice or to buy some boiled peanuts. Not done with eating yet, we will stop bt Dam Market in Nha Trang. Once there, besides Hon Chong, Cau Bong, and the Champa towers, we must visit the beaches of Nha Trang, home to miles of white sandy beaches. Strolling on these beaches, even we tone deaf, we should try to sing the melody Nha Trang by composer Minh Ky, or the song The Day I Return To Nha Trang by the famed composer Pham Duy.

 

Leaving Nha Trang and heading up to the highland, we will see the people of Ban Me Thuot who feet are red with the color of the ground on which they walk, or the young women with rosy complexion in Pleiku. Down near the sea, we will hear, if not see, the young women of Binh Dinh performing martial arts exercises. A little further out are Quang Ngai, Quang Nam and Danang. Up on the Hai Van Pass, we may hold our breath out of nervousness, but remember to open our eyes to see the majestic landscape where the Truong Son mountain range meets the Pacific Ocean. After the pass, do we hear anything different? The sweet-sounding Hue voice lingers on the Perfume River, where we can see the Trang Tien Bridge and the Thien Mu pagoda, where there often are intermittent drizzles to remind us of the unforgettable song Rain in the City of Hue by Duy Khanh.

 

Leaving Quang Tri, Quang Binh, we come to Ben Hai River, the line that once divided the country. Let us turn back the clock another quarter century. By 1954, many Vietnamese had already fled their homeland once, going from the north to the south. What did they bring with them? Probably not much in their hands or on their backs, but in their hearts and minds they probably carried with them the images that we often hear in ballads such as Looking Towards Hanoi by composer Hoang Duong, Feeling of the One Who Left by composer Anh Bang, The Way Home to the North by the late composer Doan Chuan.

 

Ha Noi with its 36 quarters must be very different in the old days. What about the West Lake and the Sword Lake today? How is the One Pillar Pagoda now? does the Red River still quietly flow to the South China Sea to meet with the Perfume River and the Mekong River like in the song Open Sea Festival by Pham Dinh Chuong? Ha Long (Descended Dragon) Bay is probably still as magnificent as ever. Deep in the Lang Son forests and up the hills in Cao Bang, is there still To chau beauty grooming herself By The Border Bridge? And most importantly, we should inquire about the Ai Nam Quan gate and ask ourselves why we have lost this once familiar landmark...